Hôn Trộm 55 Lần

Chương 714: Vợ Chồng Lục Kiều (2)

trước
tiếp

Lục Cẩn Niên đối mặt
ánh mắt Kiều An Hảo né tránh với miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo,
cười khẽ một tiếng, câu một sợi tóc của cô, trên ngón tay quấn quanh:
“Bênh vực đứa bé, chính là bênh vực cho anh à…”
Kiều An Hảo không có giải thích, chỉ nâng mí mắt, liếc mắt nhìn Lục Cẩn Niên một cái, mím môi nở nụ cười.
“Khụ, khụ khụ.” Trợ lý đột nhiên ho khan.
Triệu Manh cũng đi theo hắng giọng một cái: “Không ngờ bọn họ như vậy, anh có cảm thấy bọn họ ân ái như vậy cho chúng ta xem, thật sự tốt sao?”
Trợ lý phụ họa: “Đúng, Triệu Manh nói rất đúng, chẳng lẽ mấy người chưa
từng nghe qua một câu, nói là ân ái quá, sẽ chết nhanh…”
Trợ lý nói tới đây, vội vàng dừng lại, sau đó liền nhận được ánh mắt lạnh lẽo
của Lục Cẩn Niên, hắn lập tức cúi đầu, giả bộ cái gì cũng chưa nói, bưng ly rượu lên uống một ngụm, sau đó rót một chén cho Lục Cẩn Niên, đưa
qua, cười rất chân chó nói: “Ông Lục, rượu nhà hàng này rất ngon.”
Lục Cẩn Niên nhìn ly rượu trước mặt kia một lúc, rốt cục vươn tay nhận lấy.
Lúc này trợ lý mới dám thở dài nhẹ nhõm một hơi.
Chỉ là giọng điệu còn chưa buông lỏng, Lục Cẩn Niên đột nhiên nâng mí mắt
lại quét mắt nhìn hắn một cái: “Cái gì gọi là ân ái quá, sẽ chết nhanh?”
Trợ lý vội vàng lắc đầu.
“Tôi với Kiều Kiều, vốn rất ân ái, cậu cảm thấy cần sao?”
Đầu trợ lý não run mạnh hơn.
Cơm nước xong, Lục Cẩn Niên thanh toán.
Lục Cẩn Niên có chút mệt mỏi định mang Kiều An Hảo về nhà đi ngủ, kết
quả Triệu Manh cười tít mắt tranh mở miệng trước: “Lục ảnh đế, tôi với
Kiều Kiều hôm nay trước khi tới ACR ăn cơm, đi dạo phố, Kiều Kiều nhìn
trúng quá nhiều đồ, nói cơm nước xong muốn đi mua.”
Kiều An Hảo chợt ngẩng đầu, trừng mắt về phía Triệu Manh.
Cô khi nào thì cùng cô ấy đi dạo quá phố rồi hả ? Rõ ràng bọn họ hẹn buổi
chiều tại đi dạo phố mà! Còn có… Lúc nào thì cô nhìn trúng quá nhiều
đồ?
Lục Cẩn Niên nghe Triệu Manh nói, cũng không hỏi thật giả,
trực tiếp đứng lên, ôm áo khoác treo ở phía sau ghế dựa, nhìn về phía
Kiều An Hảo, nói: “Đi thôi.”
“Em…” Kiều An Hảo theo bản năng mở miệng muốn phủ nhận.
Triệu Manh lại vui rạo rực từ chỗ ngồi đứng lên, kéo cô đứng lên: “Kiều Kiều, cậu muốn mua túi sách trước, hay mua quần áo trước? Hoặc là trang sức?”
“Mình…”
Mặc dù Triệu Manh là hỏi Kiều An Hảo, nhưng tuyên bố không muốn cho Kiều An Hảo nói chuyện: “Mình thấy cậu vừa rồi rất thích túi sách Chanel mới
nhất không muốn buông tay, chúng ta đi đến tầng Chanel trước đi.”
Nói xong, Triệu Manh liền nhìn về phía Lục Cẩn Niên: “Lục ảnh đế, có thể chứ?”
Lục Cẩn Niên gật đầu, không hề dị nghị.
Kiều An Hảo vừa muốn mở miệng, Triệu Manh liền tiến đến bên tai cô, tốc độ
nói rất nhanh chỉ để cho hai người nghe được nói: “Kiều Kiều, mình nói
cho cậu biết, trong bữa cơm cậu bị một phóng viên chụp ảnh, bây giờ Lục
ảnh đế đến đây, phóng viên kia nhất định sẽ tiếp tục chụp, bây giờ người ở trên mạng đều đang mắng cậu không phải sao? Lâm Thi Ý đang rất đắc ý
sao? Bây giờ cậu khiến cho Lục ảnh đế đi dạo phố với cậu, thích nhặt đồ
gì thì cố gắng mua hết, phóng viên kia khi trở về phát tin tức lên, xem
không ngược chết cô ta!”
“Còn có, Kiều Kiều, mình sẽ trút giận
giúp cậu, cậu đừng lâm trận bỏ chạy, bán đứng mình, lại nói, bản thân
Lục ảnh đế là ông xã cậu, tại sao chúng ta vô duyên vô vớ bị trên mạng
người mắng nhiều như vậy.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.