Hôn Trộm 55 Lần

Chương 715: Vợ Chồng Lục Kiều 3

trước
tiếp

Thật ra Triệu Manh nói rất đúng, vì sao cô lại bị nhiều người trên mạng mắng như vậy, cô lại không nợ nần gì bọn họ.
Mà những lời Lâm Thi Ý nói thật sự rất khó nghe… Nếu có thể, cô thật sự rất muốn phản kích lại cô ta.
Kiều An Hảo nghe Triệu manh nói phải làm đến cùng, không phải cô không có
cảm giác gì, cô không phải thánh nhân, cô cũng giống như muôn vàn những
người phụ nữ khác, có một lòng hư vinh nho nhỏ, trong lòng cũng sẽ cảm
thấy mất mác vì lời chỉ trích của những người khác.
“Kiều Kiều, cậu đừng nói với mình cậu phải làm nữ thần đấy.” Trong giọng nói của Triệu Manh có một chút buồn bã.
Ai muốn làm nữ thần chứ.
Kiều An Hảo như có như không trừng mắt với Triệu Manh một cái, tuy lần trước quay ‘Nhất kiến chung tình’ có gọi Lục Cẩn Niên đến, tâm tình có chút
không yên, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu nói: “Mình biết rồi.”
Ngay lập tức Triệu Manh cười lên, chớp chớp mắt nhìn Kiều An Hảo, có chút
kích động nói: “Đêm nay, tin tức trong giới giải trí sẽ bùng nổ rồi.”

Tuy Kiều An Hảo đồng ý với đề nghị của Triệu Manh, nhưng lúc thật sự bước
vào cửa hàng, chọn lựa mấy thứ, vẫn thấy có chút xấu hổ.
Cũng
không phải là cô già mồm cãi láo, mà là mỗi một người phụ nữ, nếu thật
sự yêu một người đàn ông, cũng không muốn để cho anh dùng tiền bạc để
gây dựng ấn tượng cho mình.
Vì thế cô thầm tính toán trong lòng,
Lục Cẩn Niên rất kiên nhẫn đi cùng đằng sau, chọn được một lúc, cuối
cùng chỉ vào một chiếc túi xách.
Triệu Manh nhìn tên phóng viên
trốn ở một nơi nào đó, xoa tay, lại nhìn dáng vẻ mắc cỡ ngại ngùng của
Kiều An Hảo, trong lòng dâng lên một cảm giác buồn bã.
Cuối cùng, trong lòng Triệu Manh âm thầm quyết định, đột nhiên lại chỉ vào một
chiếc túi đắt nhất: “Kiều Kiều, lúc trước không phải cậu nói thích cái
kia sao?”
Lục Cẩn Niên vốn đang lấy ví ra chuẩn bị tính tiền,
nghe được những lời này của Triệu Manh, lại cất ví lại, ra hiệu với
người bán hàng, sau đó hơi cúi đầu, nhìn cô đi giày đế bằng, mới đến bên cạnh Kiều An Hảo nói một câu: “Thích cái đó à?”
Kiều An Hảo không nói gì, cũng không lắc đầu.
Nhưng dường như Lục Cẩn Niên cũng không để ý đến ý kiến của cô, chỉ cho trợ
lý một ánh mắt, sau đó trợ lý lập tức hiểu rõ nói với người bán hàng:
“Làm phiền cô tính chiếc túi kia cùng.”
“Còn cái nào nữa không?”
Lần này Lục Cẩn Niên không vội tính tiền, lại hỏi.
Triệu Manh liền cướp lời: “Có, cái kia, cái kia, còn có cái kia…”
Đừng nói là túi đẹp, dường như chỉ cần vừa mắt, Triệu Manh liền chỉ vào, tốc độ cực kỳ nhanh, khiến Kiều An Hảo từ đầu đến cuối cũng không nói nên
lời: “Còn có cái kia… đúng rồi, cái đó Kiều Kiều cũng thích…”
Triệu Manh nói xong, mới phát hiện chiếc túi mình chỉ kia chính là chiếc túi
mà Kiều An Hảo mang ra ngoài hôm nay, ngay lúc Lục Cẩn Niên nhìn thấy,
sau đó còn mặt không đỏ tim không đập giải thích một câu: “A… Kiều
Kiều rất thích cái túi kia Kiều rất thích, cái đang mang có chút cũ rồi, cô ấy muốn đổi cái mới.”
Lục Cẩn Niên cực kỳ bình tĩnh “Ừ” một
tiếng, nhìn thoáng qua trợ lý, trợ lý liền mở miệng nói: “Làm phiền cô
mang hết những thứ mà cô gái này vừa chỉ vào tính cùng, toàn bộ.”
Lục Cẩn Niên đi ra tính tiền, trợ lý ở nơi đó kiểm hàng với người bán.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.