Hôn Trộm 55 Lần

Chương 721: Vợ Chồng Lục Kiều (9)

trước
tiếp

Edit: Hinary.
Beta: Hi
“Lục Cẩn Niên, anh muốn làm gì?” Kiều An Hảo theo phản xạ có điều kiện mà vươn tay, ôm lấy cổ của Lục Cẩn Niên.
Nhưng Lục Cẩn Niên không lên tiếng trả lời, anh chỉ ôm lấy cô rồi nhìn xung
quanh đó, nhìn thấy chiếc ghế tựa mà cửa hàng sắp xếp cho khách nghỉ
ngơi, anh bước qua, ôm Kiều An Hảo đặt lên trên chiếc ghế.
Theo
bản năng Kiều An Hảo muốn đứng lên, nhưng cô lại bị Lục Cẩn Niên giữ
lại, anh ngồi xuống trước mặt cô, cởi chiếc giày ra, sau đó nắm lấy bàn
chân của cô.
Có lẽ Kiều An không hiểu được hành động của Lục Cẩn
Niên, cô theo bản năng rút chân về, nhưng anh lại nắm chặt lại, sau đó
dùng ngón tay ấn lên lòng bàn chân của cô.
Mặc dù buổi sáng hôm
nay trước khi đi ra ngoài cô đã tắm rửa qua, chân cô cũng không mắc bệnh gì, nhưng cô đi giày lâu như vậy, chắc chắn không còn sạch sẽ nữa, anh
làm sao có thể cầm lấy chân cô như vậy chứ, hơn nữa… Cô biết rõ hôm
nay đi ra ngoài dạo phố, nên đã đi một đôi giày thoải mái, không khó
chịu chút nào…
Dù ở nơi không có người, Kiều An Hảo cũng không
có thói quen cho Lục Cẩn Niên xem chân của mình, hơn nữa đây còn là một
của hàng đông người.
Nhưng Lục Cẩn Niên lại giữ chân cô rất
chặt, Kiều An Hảo không vùng vẫy được, cuối cùng cô đành phải vươn tay
ra, ngăn lại hàng động của anh.
Lục Cẩn Niên ngẩng đầu lên,
anh nhìn cô rồi vươn tay, cầm lấy tay của cô bỏ ra, nhẹ nhàng nói:
“Ngoan, nghe lời anh ngồi ở đây, đừng lộn xộn nữa.”
Lời nói của
Lục Cẩn Niên rất nhẹ, nhưng lại khiến người khác không thể phản kháng
được, Kiều An Hảo cũng không kịp phản ứng, tay cô buông ra, sau đó anh
tiếp tục xoa bóp chân cho cô.
Sức lực xoa bóp của anh rất đều, khiến cô ngày càng thoải mái.
Kiều An Hảo cứng người ngồi trên ghế, cô há miệng ra, nhưng không thể nói nên lời nào nữa.
Nhưng Lục Cẩn Niên lại khác, vẻ mặt của anh rất tự nhiên, giống như bản thân đang làm một chuyện rất bình thường vậy.
Kiều An Hảo nhìn anh một chút, cô nhịn không được mà dời ánh mắt mình ra chỗ khác, ánh mắt cô quét đến một cây cột không xa, có một người đội mũ
lưỡi trai đang cầm máy ảnh chụp lại khoảnh khắc này.
Người
đội mũ lưỡi trai chỉ tập trung chú ý vào bàn tay của Lục Cẩn Niên đang
nắm chân Kiều An Hảo, anh ta không biết bản thân mình đã bị cô nhìn
thấy, liên tục đổi góc độ mà chụp hình.
Dưới đáy lòng của Kiều An Hảo đã sáng tỏ điều gì đó.
Cảm giác cảm động cứ mãi quanh quẩn trong lòng cô.
Hóa ra Lục Cẩn Niên cố chấp đi mua sắm cùng cô, còn giả vờ như sợ cô bị mệt nên xoa bóp chân cho cô, anh muốn cho những phóng viên đang đi phía sau chụp ảnh đăng lên mạng, cho những người chửi bới cô nhìn thấy.
Trong họng Kiều An Hảo nóng lên, cô nuốt nước bọt, sau đó mới lên tiếng: “Lục Cẩn Niên, em hơi mệt, chúng ta về nhà được không?”
“Được!” Lục Cẩn Niên đồng ý, nhưng anh vẫn không thả chân của cô ra ngay, xoa
bóp một lúc nữa mới đứng dậy, anh cũng không mang giày vào cho cô mà chỉ ngồi xuống, dìu cô lên lưng mình nói: “Anh cõng em đi.”
Thuận tiên cầm lên hai đôi giày trên sàn nhà, anh ôm lấy mông cô, bước đi về phía thang máy.
Trợ lí và Tiểu Manh vội vàng đẩy xe đuổi theo, cũng vì mua quá nhiều đồ,
nên có vài chiếc túi sẽ rơi xuống sàn nhà, trợ lí và Tiểu Manh phải
ngượng ngùng đi một đoạn rồi dừng lại, luống cuống nhặt đồ rơi trên đất.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.