Hôn Trộm 55 Lần

Chương 722: Vợ Chồng Lục Kiều (10)

trước
tiếp

Dưới sự giúp đỡ của
trợ lí và Tiều Manh, cuối cùng Lục Cẩn Niên cũng mang được những thứ vừa mua vào bên trong xe, sau khi tạm biệt hai người đó, anh lái xe chở
Kiều An Hảo về Cẩm Tú Viên.
Lúc Kiều An Hảo vừa lên xe, cô nhìn
thấy trên ghế phụ có một bó hoa tươi, vừa muốn hỏi Lục Cẩn Niên hoa này
là ai tặng, nhưng ngay lúc đó cô nhìn thấy một tấm thiệp bên trong bó
hoa, vươn tay cầm lên, Kiều An Hảo liền nhìn thấy nét chữ ngắn gọn của
Lục Cẩn Niên: “Gửi tặng Kiều Kiều.”
Kiều An Hảo vui vẻ cười tươi, cô lấy chiếc điện thoại di động ra, tự mình chụp vài bức ảnh, cô chu môi lên, nhìn rất đáng yêu.
Lục Cẩn Niên đang chăm chú lái xe ở bên cạnh, anh nhìn qua kính chiếu hậu
thấy được những hành động nhỏ này của cô, khuôn mặt anh vẫn lạnh lùng
như cũ, nhưng dưới đáy mắt lại hiện lên một chút vui vẻ.
Tối hôm
qua Hứa Gia Mộc đã uống rượu trong quán đến say mèm, sau khi anh ta mở
mắt ra, anh có cảm giác không biết hôm nay là năm nào nữa, vẫn nằm ngủ
trên chiếc ghế sô-pha quen thuộc, có lẽ tối qua không liên lạc được với
người quen đưa anh về, nên chủ quán vẫn để anh ngủ lại trên ghế sô-pha
đó.
Cũng vì uống nhiều rượu, đầu Hứa Gia Mộ vô cùng đau đớn, anh
phải nằm lại trên ghế một lát, sau đó mới sờ túi tìm điện thoại, nhưng
một lúc lâu vẫn không tìm thấy, bây giờ anh mới nhớ lai, lúc lái xe anh
đã ném nó vào một góc trong xe vì chán ghét nhìn thấy Hàn Như Sơ luôn
gọi đến.
Anh xoa xoa huyệt thái dương đau nhức, đứng dậy từ trên
ghế sô-pha, có lẽ tư thế nằm ngủ của anh không đúng, nên bây giờ mệt rã
rời khắp toàn thân, chủ quán vẫn đang ngủ say, Hứa Gia Mộc cũng không
đánh thức ông ấy dậy, anh chỉ để lại một xấp tiền gần đó rồi đi ra.
Ra khỏi quán rượu, Hứa Gia Mộc mới phát hiện bây giờ đã là hoàng hôn rồi,
mặc dù anh đã tỉnh rượu nhưng tinh thần vẫn có chút hốt hoảng, Hứa Gia
Mộc đi vòng quanh bãi đỗ xe vài lần mới tìm được xe của mình, anh ngồi
vào xe rồi nhặt điện thoại lên, điện thoại đã tắt nguồn, Hứa Gia Mộc bật nguồn điện thoại lên, anh ghé vào tay lái nhắm mắt lại, đến khi nghe
được chuông báo khởi động xong, anh mới quay lại, nhìn thấy trên màn
hình hiện lên rất nhiều tin nhắn được gửi đến và cuộc gọi nhỡ.
Đa số đều là cuộc gọi và tin nhắn của Hàn Như Sơ, chằng chịt trên màn
hình, Hứa Gia Mộc càng nhìn càng cảm thấy buồn bực, sau đó anh xóa tất
cả những tin nhắn và cuộc gọi nhỡ kia một lúc, anh mới thấy lòng mình
thoải mái hơn hẳn, anh lái xe rời đi.
Hứa Gia Mộc lái xe đi
dạo xung quanh một vòng, cuối cùng anh vẫn đi đến Cẩm Tú Viên, anh dừng
xe bên trong ga ra nhà mình, mở của sổ ra rồi châm một điếu thuốc, ngẩn
người mà nhìn mảnh sân nhỏ bên nhà Lục Cẩn Niên.
Hứa Gia Mộc
không biết chính xác bản thân đã đứng ngẩn ngơ đến bao lâu, phải đến khi có tiếng động cơ xe đi vào anh ta mới hoàn hồn, nhìn sang bên mảnh sân
nhỏ kia, Kiều An Hảo đang ôm một bó hoa tươi bước xuống xe, sau đó cửa
xe trên ghê lái chính cũng được mở ra, Lục Cẩn Niên cũng bước xuống.
Lúc Hứa Gia Mộc nhìn thấy khuôn mặt của Lục Cẩn Niên, không hiểu sao trong
lòng có chút bối rối, anh nhanh chóng rụt cánh tay mình đang khoác trên
cửa sổ chiếc xe trở về, sau đó đóng cửa sổ xe lại.
Vì hành động của anh rất vội vàng, nên điếu thuốc trong tay bị văng ra, rơi xuống một xấp tài liệu đang đặt trên ghế lái phụ.
Giống như Hứa Gia Mộc bị điện giật, hình như anh không có cảm giác đau đớn
khi bị phỏng chút nào, nhanh chóng vươn tay, bóp nát đầu đang cháy của
điếu thuốc.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.