Lục Giới Phong Thần

Chương 20: Thị Uy

trước
tiếp

Nhóm dịch: Tiên Môn

Dịch giả: LụcTầnDương

Biên: LụcTầnDương

Đăng tại:


Diệp Thần một mình thao túng hai thanh đoản kiếm, linh lực hùng hậu không ngừng phun trào, hắn lập tức uống một bình linh dịch để bổ sung thêm linh lực.

Trên không trung, bốn chuôi đoản kiếm kịch liệt va chạm, hỏa hoa văng khắp nơi. Diệp Thần ở phía dưới bổ sung thêm linh dịch, linh lực lập tức cường đại, cứ thế thao túng đồng thời hai thanh đoản kiếm, không hề có chút biểu hiện rơi vào trạng thái hạ phong, ngược lại là làm cho hai tên nam tử kia hãi hùng khiếp vía.

“Tinh thần lực của hắn tại sao lại cường đại như vậy? Có thể đồng thời điều khiển hai thanh đoản kiếm!” Một nam tử kinh hãi không thôi, cảm thấy một cỗ áp lực đang đè ép cơ thể hắn.

“Hôm nay nhất định phải giết hắn, nếu không về sau có thể sẽ phải hứng chịu hậu hoạn vô tận!” Một tên nam tử khác mặc dù cũng cảm thấy kinh hãi, nhưng giờ phút này trong mắt hắn sát ý dạt dào, tuyệt nhiên sẽ không chịu buông tha cho Diệp Thần.

Song phương đều là điều khiển đoản kiếm để chém giết, linh lực của Diệp Thần tiêu hao gần hết, nhưng nhờ có linh dịch để bổ sung, nên căn bản cũng không cần phải lo lắng. Nhưng còn hai tên nam tử kia thì lại khác, bọn hắn nào có phải thổ hào như Diệp Thần để mà có thể phục dụng linh dịch, linh lực tiêu hao căn bản là không có cách nào bổ sung.

“Ta nhìn các ngươi có thể kiên trì tới khi nào!” Diệp Thần quát lạnh một tiếng, liên tiếp uống hai bình linh dịch, linh lực càng thêm hùng hậu, lực công kích của hai thanh đoản kiếm được tăng cường thêm rất nhiều.

Hai tên nam tử kia sắc mặt đại biến, linh lực của bọn hắn tiêu hao hơn phân nửa, lực công kích đang không ngừng hạ xuống, với lực công kích mãnh liệt của Diệp Thần, thanh đoản kiếm của hai tên kia không ngừng lùi lại, cuối cùng đã rơi vào thế hạ phong.

“Giết!”

Diệp Thần rống lên một tiếng, thanh đoản kiếm đen kịt lóe ra kỳ quang, mang theo một cỗ uy thế mà phóng ra, đem một thanh đoản kiếm của hai tên kia đánh cho bay ra ngoài, thanh đoản kiếm đen kịt hướng thủ cấp của hai tên nam tử kia mà bay tới.

Phốc!

Không một chút huyền niệm, thanh đoản kiếm của tên nam tử kia bị phá vỡ, đầu lâu bị xuyên thủng, máu tươi văng khắp nơi.

Còn lại một tên nam tử sắc mặt đại biến, Diệp Thần đồng thời thao túng hai thanh đoản kiếm thẳng hướng hắn đi tới, thanh đoản kiếm của tên nam tử kia cũng bị chấn động mà mất đi quang mang, rơi trên mặt đất.

Phù phù!

Nam tử kia quỳ trên mặt đất, vội vàng cầu xin tha thứ: “Diệp thiếu gia tha mạng a…”

Diệp Thần thao túng hai thanh đoản kiếm đứng trước mặt tên nam tử kia, gã bị dọa đến tái nhợt sắc mặt, mồ hôi hột lớn chừng hạt đậu chảy ra, thân thể không có cách nào khống chế mà run rẫy lên.

“Các ngươi là người của Triệu gia hay là Ngô gia?” Diệp Thần quát hỏi.

“Chúng tôi là người của Triệu gia.” Nam tử không dám không nói thật.

“Thế tại sao lại muốn giết ta?”

“Chúng tôi chỉ là phụng mệnh làm việc… xin Diệp thiếu gia tha mạng a…”

“Phụng mệnh làm việc?” Diệp Thần cười lạnh, trong mắt sát ý lóe lên, hai thanh đoản kiếm đồng thời phóng ra.

Phốc!

Đầu của tên nam tử này lập tức vỡ ra, ngã xuống bên trong vũng máu.

Diệp Thần nhìn ba bộ thi thể đang nằm dưới đất, trong mắt lóe lên hàn quang lạnh lùng, “Triệu gia, các ngươi rốt cuộc nhịn không được liền muốn xuất thủ sao?”

Diệp Thần đem thủ cấp của ba tên nam tử kia cắt xuống, bỏ vào trong túi càn khôn, sau đó hướng về phía chỗ sâu bên trong Long Dương sơn mà chạy.

Hiện tại tất cả yêu thú đều đã rời khỏi Long Dương sơn, đây là một cơ hội cực kì tốt.

Diệp Thần tại chỗ sâu bên trong Long Dương Sơn tìm tòi hồi lâu, cuối cùng cũng tìm được một gốc nhất giai linh dược. Sau đó Diệp Thần chăm chú nhìn vào phía trong Long sơn, do dự một lát rồi liền hướng phía Long sơn mà đi tới.

Hồng hộc… Hồng hộc…

Diệp Thần lại nghe thấy một hơi thở nặng nề, trong lòng không khỏi bắt đầu nhảy lên, kinh nghi nói: “Tại sao âm thanh của hơi thở kia vẫn còn tồn tại? Lẽ nào trường hợp bao động gần đây của yêu thú có quan hệ cực lớn với tiếng hít thở kia?”

Diệp Thần đương nhiên có thể biết được, thực lực hiện tại của hắn vẫn còn quả yếu để có thể đi tìm hư thực chuyện này, vả lại hắn cũng không cần thiết phải mạo hiểm như vậy.

Hắn điều chỉnh tốt lại tâm tình, bắt đầu xâm nhập dần dần, mặc dù những tiếng hít thở năng nề này khiến hắn cảm thấy bất an, nhưng là chỉ cần không tiến vào chỗ sâu nhất,thì sẽ không có nguy hiểm gì.

“Nhị giai linh dược, Tử Đà Lan!” Diệp Thần nhãn tình sáng lên, một đóa hoa màu tím mở ra cực kì tiên diễm, có một mùi thơm bay tới, làm lòng người không khỏi xuyến xao.

Diệp Thần trong lòng mừng rỡ, vội vàng đào lên. Nếu không phải tất cả yêu thú đều bỏ đi hết, thì tuyệt đối không có khả năng đạt được một gốc nhị giai linh dược dễ dàng như vậy.

Sau đó, Diệp Thần lại tìm khắp bốn phía nhưng cũng chỉ tìm được một gốc nhất giai linh dược, không còn thu hoạch thêm được gì nữa.

Diệp Thần lại nghe tiếng thở nặng nề kia, nhìn qua chỗ sâu, khẽ lắc đầu, sau đó nhanh chóng hướng phía bên ngoài núi mà bước đi.

Diệp Thần vừa rời khỏi Long Dương sơn, liền phát hiện có rất nhiều yêu thú cùng thi thể của con người, trong lòng không khỏi run lên, lập tức khẳng định rằng những yêu thú kia chính là xông ra từ Long Dương sơn.

Sau đó Diệp Thần tiến vào Long Dương trấn, thẳng hướng Triệu gia mà đi tới.

Diệp Thần đem ba cái thủ cấp ném ở môn khẩu (cửa lớn) của Triệu gia, rồi nghênh ngang rời đi, gia đinh trông coi môn khẩu của Triệu gia vừa nhìn thấy ba cái thủ cấp bay vào, sắc mặt nhất thời đại biến, vội vàng vọt vào đại viện.

Trong đại sảnh Triệu gia, ba cái thủ cấp được bày trên mặt đất, ở trên mặt còn có viết mấy chữ: Muốn giết ta không có đơn giản như vậy đâu.

“Ba tên Luyện Khí Cảnh tầng bốn đều bị giết hết, chẳng lẽ tên Diệp Thần kia đã đột phá đến Luyện Khí Cảnh tầng bốn rồi?” Triệu quản gia sắc mặt khó coi.

Triệu Kim sắc mặt xám lại, hung hăng nói: “Quả thực là phế vật! Hắn đây chính là hướng Triệu gia ta mà thị uy sao? Đúng là quá phách lối mà!”

“Gia chủ, Diệp Thần tại sao lại có thể tu luyện nhanh như vậy chứ? Trước đó chỉ vừa mới đột phá Luyện Khí Cảnh tầng ba, bây giờ lại đột phá đến Luyện Khí Cảnh tầng bốn, đây là loại tốc độ tu luyện gì đây?” Triệu quản gia quả thực là không cách nào tưởng tượng được.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

“Cứ tiếp tục như thế, thì chắc chắn Triệu gia ta sẽ gặp phiền toái, nhất định phải mau chóng giết hắn! Ngươi đi báo cho Ngô gia,tin tức này nói cho Ngô Thông, để hắn có thể đến đây mà thảo luận.” Triệu Kim lạnh lùng nói.

“Vâng.” Triệu quản gia nghe xong liền rời đi.

Diệp Thần về tới Diệp gia, hắn từ chỗ của Diệp quản gia mà thăm dò được, lần này có rất nhiều yêu thú đã tập kích Long Dương trấn, mặc dù số yêu thú đó đều đã bị giết hết, nhưng cũng không ít người bị thương, ngay cả Diệp gia cũng có rất nhiều người bị trọng thương.

Diệp Thần đưa một chút dược dịch được pha loãng cho Diệp quản gia đem xuống dưới để mà chữa thương cho những người bị thương trong Diệp gia, Diệp Thần vừa về tới gian phòng, khóe miệng liền lộ ra một vòng tiếu dung.

Sáng sớm hôm sau, Diệp Thần liền đi tới khu vực tam giác để mà bày hàng lên vỉa hè.

Sự kiện yêu thú tập kích hôm qua, mặc dù có không ít người bị thương, nhưng cũng có người giết được yêu thú mà thu được một chút nội đan, nên ra tay cũng rộng rãi.

Linh dược của Diệp Thần hôm nay bán càng thêm hút hàng, chưa đến nửa canh giờ mà đã bán hết không còn một bình.

Ngay tại thời điểm Diệp Thần dự định dọn quán, một lão giả xuất hiện ở trước mặt Diệp Thần, hắn nhận ra được tên lão giả này, lão chính là quản gia của Ngô gia.

Ngô quản gia vuốt râu cười ha hả nói: “Diệp thiếu gia nhanh như vậy liền thu quán rồi sao?”

“Linh dược bán xong đương nhiên là muốn về nhà rồi? Chẳng lẽ ngươi muốn mua linh dược à?” Diệp Thần không có chút hảo khí mà nói.

“Ta biết Diệp thiếu gia vẫn còn có hàng tồn, không biết có thể bán chút cho ta không?” Ngô quản gia vẫn là cười nói.

[Bạn đang đọc truyện tại ]

“Không có hàng, ngươi cho rằng linh dược tốt như vậy tìm khắp nơi đều có a.” Diệp Thần khoát tay áo, không chờ lão ta phản ứng, liền chuẩn bị rời đi.

“Diệp thiếu gia nói giá đi.” Ngô quản gia nói.

Diệp Thần liền ngừng bộ pháp, quay người lại nhìn Ngô quản gia, Ngô quản gia cười tươi như hoa, Diệp Thần cũng cười, nói: “Nếu như ngươi đã muốn như thế, vậy thì ta liền bán cho ngươi, một bình linh dịch giá hai mươi khối Xích Tinh, nếu như trả giá thì ta lại tăng chứ không hề giảm.”


Cầu Thích, Cầu Donate, Cầu Kim Phiếu….


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.