Quỷ Phi Trọng Sinh: Ai Dám Đụng Đến Phu Quân Ta

Chương 3: Linh đấu song phế

trước
tiếp

Song Phế: Phế vật không có linh lực và đấu khí.

Điều nàng quan tâm nhất chính là, tất cả chuyện này tột cùng là có chuyện gì xảy ra? Nơi này là Đại Ngục, bởi vì nàng hại chết Mạc Hàn, nên đây là cách hắn muốn trừng phạt nàng đúng không?

Linh Thứu nghĩ, sờ sờ gò má chính mình, nàng có nhiệt độ, lại tử nhéo vào cánh tay một cái. “Đau.”

Nàng còn sống? Kinh ngạc cùng mê man, làm nàng vừa vui mừng vừa sợ hãi. Nếu như nói, nàng còn sóng, vậy những lời Lãnh Trạch Phong vừa nói? Hắn lại có âm mưu khác sao?

Linh Thứu lắc đầu, nàng cần phải bình tâm lại, suy nghĩ lại mọi chuyện một lần, nàng còn lý do gì để sống sót sao? Bản thân cũng không còn gì để hắn lợi dụng nữa.

Đúng rồi, thời điểm nàng uống xong bát độc dược, ở bên tai mơ màng nghe được có người gọi nàng là muội muội, còn nói nàng nhất định phải mạnh mẽ lên. Còn có, còn có cái gì Quỷ Vương. Sau đó là, trở lại quá khứ. Trở lại quá khứ? Linh Thứu ngẩn ra, có một thứ gì đó trong đầu nàng nảy lên.

Linh Thứu cố đứng bật dậy, đánh giá cách ăn mặc của chính mình. Một thân màu đỏ, rõ ràng là quần áo nàng mặc trước đêm kết hôn, nàng đi tới bàn trang điểm, nhìn vào gương, ánh nến tuy có chút ám trầm, nhưng đúng là bản thân nàng hai năm trước. Năm ấy chính mình vỏn vẹn 15 tuổi. Có thể nói lúc này cơ thể vẫn chưa hoàn toàn nảy nở.

Linh Thứu há miệng, trở lại quá khứ? Là ý này sao? Nàng trở về thời gian đêm trước khi xuất giá. Ngày mai xuất giá. Mạc Hàn? Nàng sẽ gả cho Mạc Hàn? Nói cách khác, nàng có thể làm lại mọi thứ một lần nữa sao?

Mặc dù trong lòng có chút khó tin, nhưng chỉ nghĩ đến việc ngày mai là ngày đại hôn của nàng, tất cả mọi chuyện đều có thể dễ dàng giải quyết. Nếu như, nếu như được làm lại một lần nữa, nàng nhất định sẽ không giẫm lên vết xe đổ năm xưa.

Nàng sẽ bảo vệ hắn, không tiếc bất cứ giá nào.

Linh Thứu ngồi trước bàn trang điểm, một đêm nay nàng hoàn toàn không ngủ, những điều phỏng đoán này, từng thứ từng thứ một đều làm nàng bất an. Điều này làm nàng không nhận ra được bên ngoài cửa sổ có người, chỉ lẳng lặng đứng đó, rồi yên lặng rời đi.

“Nhị tiểu thư…” Trời còn chưa sáng, một nha hoàn bên ngoài lên tiếng đánh thức Linh Thứu.

Trong lòng nàng tuy là vạn phần bất an, nhưng trên mặt đã khôi phục vẻ mặt thường ngày, lành lạnh nói: “Vào đi.”

Linh Thứu vừa dứt lời, nha hoàn liền đẩy cửa phòng ra tiếng vào. Theo sau là một bà hỉ và mấy nha hoàn thân cận. Nhìn thấy nàng, trong mắt cũng ánh lên tia vui sướng. Trong lòng nàng lại thêm xác định những suy đoán vừa rồi. Chỉ là nàng chưa nhìn thấy Mạc Hàn, nên không dám ôm hy vọng lớn.

Hy vọng càng lớn, thất vọng càng nhiều.

Nàng nhớ lại ngày đó, không có cách nào làm vơi dịu đi nỗi đau mất hắn, nếu thế giới này không có Mạc Hàn, nàng sống lại một lần nữa, cũng có ý nghĩa gì đâu?

Một nha hoàn đem vào một thao rửa mặt, khăn tay cũng dùng loại tốt nhất: “Nhị tiểu thư, hôm qua ngài không ngủ đủ giấc sao?” Trên mặt nha hoàn lộ ra vẻ quan tâm, ân cần hỏi.

Bà hỉ một bên che miệng cười ha hả: “Nha đầu này, nhị tiểu thư sốt sắng một đêm không ngủ. Những cô nương đêm trước khi xuất giá đều sẽ như vậy. Lão mụ tử ta đây đã gặp qua không ít trường hợp này rồi.”

“Ha ha, vẫn là Vương bà có kinh nghiệm. Nhị tiểu thư sẽ gả cho Thái Tử đương triều. Thái Tử tướng mạo anh tuấn phi phàm, là Rồng trong loài người. Văn võ song toàn. Tuổi còn trẻ mà đấu khí đã đạt tới Tam đoạn. Linh căn lại tu luyện tới Quang Minh Hệ. Mà nhị tiểu thư nhà chúng ta…..”

Lời này tuy bề ngoài không có ý gì, nhưng chỉ cần là người có tâm, tuyệt đối nghe được sự trào phúng bên trong. Nàng tuy là quen rồi, quen cảnh người khác chê cười, trước khi xuất giá. Nàng đối với người khác giống như một chuyện cười chân thật, linh đấu song phế. Trong gia tộc này, ai nấy đều hết sức lạnh nhạt. Sau khi gả cho Mạc Hàn, hắn ra sức che chở nàng, lúc này mới không có ai dám đối với nàng bất kính lỗ mãng nữa.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.