Vũ Trụ Đại Phản Phái

Chương 99: Linh Lộ

trước
tiếp

Nguồn: .

Nhóm: Thánh Thiên Tiên Vực.

Biên dịch: Tiêu Dao.

Rừng Linh Lộ là một ngôi rừng sản xuất Linh Lộ.

Hành tinh này có diện tích gần bằng Trái Đất, trừ thành phố số 11, thì những nơi còn lại đều giữ nguyên cảnh vật nguyên thủy.

Có rừng rậm chuyên săn yêu thú, có rừng rậm chuyên hái thuốc, cũng có những đầm lầy, núi băng, hồ nước, biển rộng,… Chỉ cần cảnh vật mà sinh viên có thể nghĩ ra, thì hành tinh này đều có.

Chỉ cần sinh viên có thực lực mạnh, thì có thể kiếm bảo vật ở những nơi này, sau đó về thành phố số 11 đổi điểm cống hiến.

Kể từ đó, không chí giúp các sinh viên có kinh nghiệm thực chiến và năng lực ứng phó nguy hiểm, mà còn giúp sinh viên kiếm tiền, nâng cao đời sống.

Đồng thời cũng khiến các học sinh ganh đua nhau, không ngừng cố gắng tu luyện, mới có thể đạt được những gì mình muốn.

Vương Hạo lái phi thuyền Giao Long, đáp xuống ngoài rừng Linh Lộ. Hắn nhìn xung quanh, thì trông thấy rất nhiều sinh viên nam, ai cũng ôm một chiếc bình, chạy khắp rừng rậm.

– Chào bạn! Bạn cũng đến thu thập Linh Lộ cho bạn gái à.

Một sinh viên nam mỉm cười chào hỏi.

– Mình tên là Tần Phong. Mình đến từ hành tinh Phi Mã. Nó là hành tinh cấp hai. Mình mới nhập học hôm qua.

Vương Hạo nhìn chiếc bình trong tay Tần Phong, thì thấy Linh Lộ đã được nửa bình.

– Bạn thu thập Linh Lộ là vì bạn gái.

Linh Lộ không chỉ chữa nội thương và tăng tu vi, mà nó còn có thể giúp phụ nữ dưỡng da, cho nên người thu thập Linh Lộ, đa số đều là chó độc thân muốn lấy lòng phụ nữ, tất nhiên còn có một số sinh viên sinh ra ở hành tinh cấp một.

Bởi vì hành tinh cấp một không có Linh Lộ, chỉ có hành tinh cấp hai trở lên mới có.

– Mình tạm thời chưa có bạn gái…

Tần Phong thẹn thùng gãi ót.

– Là chị Nguyên Linh khóa trên bảo mình đến thu thập Linh Lộ, cho nên mình mới đến đây.

– Chị Nguyên Linh?

Vương Hạo tò mò nhìn Tần Phong. Cậu ta mới nhập học hôm qua, mà đã muốn cua sinh viên nữ khóa trên.

– Đúng thế! Chị Nguyên Linh bảo mình thu Linh Lộ.

Tần Phong gật đầu liên tục nói:

– Chị Nguyên Linh là đội trưởng của câu lạc bộ Sắc Vi. Chị ấy nói chỉ cần mình kiên trì thu Linh Lộ hai năm, thì chị ấy sẽ cho mình và Tiểu Ái hẹn hò.

Mẹ kiếp!

Vương Hạo ngạc nhiên nhìn Tần Phong. Đầu thiếu niên này chắc chỉ chứa toàn bã đậu.

Cậu ta thu Linh Lộ giúp người phụ nữ khác hai năm, mà chỉ muốn hẹn hò với một cô bé khác. Chuyện này quá hiếm thấy.

– Mọi người về thôi! Mặt trời đã mọc, Linh Lộ đã bay hơi hết.

Một sinh viên nam ngẩng đầu nhìn lên trời. Gã biết không thu được Linh Lộ nữa.

– Hôm nay xui quá, chỉ thu được ba mươi giọt.

– Cậu thu được ba mươi giọt là ngon rồi. Mình chỉ thu được hai mươi giọt, không biết nói thế nào với bạn gái đây này.

– Mọi người về nhà nhiều nhất là bị bạn gái mắng một trận, còn mình về nhà, chắc chắn bị lão đại đánh chết.

– Loại lão đại đó mà cậu cũng theo được. Gã bảo cậu đi thu linh lộ, còn gã thì đi tán gái. Chuyện này mà cậu cũng nhịn được, thì mình cũng chịu.

– Mình cũng chả biết làm sao, ai bảo gã mạnh như vậy, mình chống sao nổi.

– Hôm nay, mình thu được hơn một trăm giọt, đêm nay nhất định rất đã.

– Súc vật!

Vô số âm thanh nguyền rủa vang lên.

Ầm…

Bỗng nhiên, một tiếng súng vang lên.

Mọi người vội vàng đề phòng, thì trông thấy Vương Hạo cầm súng tự động Ngân Lang chỉ lên trời, rồi bắn một phát.

– Thằng khốn này! Mày còn muốn chơi gái hả, ngoan ngoãn giao Linh Lộ ra đây.

Vương Hạo lắc cánh tay đang run, sức giật của súng tự động Ngân Lang, quả nhiên không nói chơi.

Sức lực của hắn bây giờ, nhiều nhất là bắn được một trăm phát.

– Mẹ kiếp! Mày là ai?

Một sinh viên nam nhảy ra, chỉ tay về phía Vương Hạo, rồi gào lên:

– Mày có biết tao đi theo ai không? Lão đại của tao là Triệu Côn Tây…

Ầm…

Gã chưa kịp nói xong, thì Vương Hạo đã bắn một phát vào trứng gã. Lúc này, trứng bể đã bắn ra xung quanh, khiến sinh viên nam này trợn mắt, miệng há thành chữ o.

Ừng ực…

Sinh viên nam ở đây đều hít vào một hơi, cảm thấy sau lưng toát mồ hôi lạnh, dưới háng cũng lạnh run.

– Còn ai có ý kiến không?

Vương Hạo thổi ngọn khói đang bay ra họng súng, rồi nhìn đám người đang rung động.

– Reng reng, chúc mừng chủ nhân đã bắn một phát khiến người ta đoạn tử tuyệt tôn, chỉ số tội ác khiến người khác giận sôi, thu được 10.000 điểm phản diện.

Vương Hạo nghe thấy thông báo của hệ thống, con mắt bèn sáng lên. Hắn quên mất, chỉ cần làm nát trứng của ai đó là thu được điểm phản diện.

Các sinh viên nam trông thấy ánh mắt tà ác của Vương Hạo, không hiểu sao rùng mình một cái, cảm thấy mình bị ác ma để mắt đến.

Có mấy sinh viên tu vi thấp không dám do dự, lập tức đặt bình trước mặt Vương Hạo, sau đó quay đầu chạy thục mạng.

Tần Phong cũng xoắn xuýt, rốt cuộc nên đưa Linh Lộ cho chị Nguyên Linh, hay là giữ trứng của mình.

– Tao biết mày! Mày chính là người hối lộ hiệu trưởng Chung Ly đúng không?

Một sinh viên nam nghiêm túc nhìn về phía Vương hạo. Chuyện liên quan đến Vương Hạo, hắn trông thấy trên diễn đàn vào tối hôm qua.

– Gã Vương Hạo hối lộ hiệu trưởng đó.

Vài sinh viên bên cạnh cũng nghĩ ra.

– Mẹ kiếp, lề mề quá. Nếu chúng mày không đưa, thì đừng trách tao.

Vương Hạo cười gằn, chân phải dùng lực, thân hình biến mất ngay tại chỗ.

Ầm ầm ầm…

Từng tiếng súng vang lên, thì những tiếng kêu thảm thiết cũng vang lên trong rừng Linh Lộ.

A…

Tần Phong thấy thế, không dám xoắn xuýt. Gã thả bình Linh Lộ xuống đất, rồi chạy thục mạng.

Vương Hạo trông thấy Tần Phong chạy trốn, thì nhíu mày lại. Tốc độ chạy của gã rất nhanh, chỉ chậm hơn hắn một chút.

Nhưng Vương Hạo đã dùng đá Tốc Độ cấp hai và Quang Tốc Bộ, nên mới có tốc độ như vậy. Nhưng gã chỉ dựa vào thiên phú, mà đã có tốc độ này, quả thật rất đáng sợ.

– Năm xưa, tốc độ của ông mình cũng rất kinh khủng. Chẳng lẽ gã giống ông mình, đều là võ giả tốc độ.

Trong võ giả, có người có thần lực trời sịnh, có người có tốc độ trời sinh và cũng có người có tinh thần lực trời sinh. Họ tu luyện và có thể tăng lên sở trường của mình.

Tất nhiên rất nhiều người không có sở trường. Họ chỉ có thể tu luyện từng bước và tăng lên chầm chậm.

– Được rồi! Không cần quan tâm tương lai thằng này như thế nào, dù sao nó không mạnh hơn mình.

Vương Hạo chạy nhanh như gió, thân hình tiêu sái, xuyên qua đám người, khiến người ta không chạm được góc áo, nhưng tiếng súng vẫn vang lên liên tục…

– Reng reng, chúc mừng chủ nhân khiến người ta đoạn tử tuyệt tôn, chỉ số tội ác khiến người ta giận sôi, tổng cộng thu được 690.000 điểm phản diện.

Hô…

Vương Hạo đáp xuống đất, thổi khói trắng bay ra từ họng súng. Mặt đất đã lộn xộn, sinh viên nam ngã khắp nơi, phần dưới cơ thể máu me đầm đìa, đang kêu rên liên hồi.

– Chuyện hôm nay dừng ở đây, hi vọng sau khi các vị trở về, hãy điều trị thật tốt, sau này chúng ta còn gặp lại…

Vương Hạo ôm hai bình thủy tinh đổ đầy Linh Lộ, vui vẻ bước lên phi thuyền Giao Long, sau đó biến mất ở cuối chân trời.

Gặp lại con em mày! Đồ ác quỷ.

Sinh viên nam nằm dưới đất dùng ý chí cuối cùng nguyền rủa. Đời này, Vương Hạo sẽ không có bạn gái…

Thời gian trôi qua chưa bao lâu, thì thành phố số 11 đã phái phi thuyền cứu hộ đến, mang những sinh viên nát trứng này đến bệnh viện.

Bạn gái của những sinh viên nam này nổi giận, bắn nát trứng của bạn trai các cô, ngang với phá hủy hạnh phúc của các cô, sao các cô có thể nhịn được.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.